My Blog List

Thursday, May 2, 2024

Vòng Tay, Bầu Sữa Mẹ

 


Vòng Tay, Bầu Sữa Mẹ

Mẹ nhai mặn chát muối tiêu
Để hai bầu sữa căng đều tròn vun
Cho con bú đủ…ngủ ngon
Mẹ ngồi lắc võng trải lòng ca dao
Con say giấc ngủ thơ ngây
Mẹ đo chân sảy, tay chai tảo tần
Cho con dóc dáng lớn dần
Vai áo mẹ bạc, tóc dầm nắng mưa
Vào đời con dạt sông hồ
Mắt mẹ trông ngóng con đò gió giông
Con về mắt mẹ mờ căm
Hai bàn tay mẹ nổi gân nhăn đùm
Đôi bầu sữa mẹ héo trân
Mà tình mẹ vẫn trăm phần như xưa
Con quỳ bên mẹ thẩn thờ
Cả đời mẹ vắt… héo bờ vai xưa
Vòng ôm mẹ ấm tròn vo
Mẹ vui như thuở …ầu ơ… dí dầu

MÙI TẾT


 MÙI TẾT

Hồi còn nhỏ, ở quê nhà…Lúc đó tôi cỡ hơn 10 tuổi.Mỗi năm cứ vào gần hết tháng 12, gió từ cánh đồng phía tuốt ngoài ruộng, sau nhà thờ Tin Lành thổi về với mùi rơm rạ còn mới.Mùa lúa vừa gặt xong còn trơ những gốc rạ và những vũng nước bùn.Cái mùi nồng nồng, hăng hắt đưa vào hai cánh mũi của tôi.…Gió từ bờ sông phía bên kia nhà lồng chợ, cũng đưa thêm về cái man mát gay gây. Những cơn gió cuối năm đôi khi thốc mạnh làm cuộn lên những dề cát cuốn ụp vào người, tôi bụm hai tay che mắt. Lúc đó, tôi nôn nao trong lòng vì biết rằng Tết sắp về…Ba má sẽ sắm cho tôi bộ đồ mới.Tôi sẽ có một mớ tiền lì xì từ ba má và bà con thân thuộc…
Bọn trẻ con chúng tôi thì mừng rở, còn người lớn thì cứ than thở : “Mới đó mà Tết tới nữa rồi…!”. Người lớn thi tất bật gồng gánh, buôn bán quanh năm…công việc cứ bề bề ra, lo chưa xong thì Tết lại đến. Bọn con nít như chúng tôi thì lại mong Tết về…đâu biết gì mà lo…
Gần sát ngày Tết, mặc dù vẫn còn bận rộn với công việc buôn bán, má tôi cũng dành thời gian lo ngâm gạo, ngâm nếp, phơi lá chuối để gói bánh ích, bánh tét. Chưng xong bánh tét, bánh ít đem treo trên giàn, thì đến lo đánh bột làm bánh bông lan…
Lúc còn nhỏ, tôi thường quanh quẩn bên má để giúp má hoặc để má sai vặt. Là đứa con trai lớn trong nhà, tôi thấy má làm một mình cực quá nên không nở bỏ đi bắn cu li với bạn bè mà ở nhà phụ một tay với má. Nồi bánh Tét xôi ùn ục…má kêu tôi thêm củi, tôi đút từng thanh củi vào lò. Má mở nấp nồi thăm chừng. Khói bốc lên nhiều, má nghiêng đầu tránh hơi nước nóng, lấy cây đủa dài xốc trở. Mùi lá chuối xông lên nghe thơm phức. Gần ngày Tết hơn nữa, má cân bột, đếm trứng để làm bánh bông lan, thì tôi phụ đánh trứng, đánh bột. Công việc phụ trợ của tôi được má thưởng cho ăn mấy cái bánh thử nóng hổi hoặc mấy cái bánh bông lan quá lửa, hơi đen đen nhưng thơm phức mùi vanila.
Ba bớt đi giao hàng vì cận Tết, ngồi tính sổ sách cuối năm. Hai bên trước cửa nhà, ba đặt hai chậu bông cúc nở vàng.Trên bàn thờ thì ba chưng bông vạn thọ. Cả nhà tôi thơm mùi bánh, mùi hoa, mùi nhang.
Người lớn ai ai cũng xem ra bề bộn lo lắng, còn bọn trẻ chúng tôi thì thấp thõm đợi ngày 30 Tết được tắm rửa sớm hơn mọi ngày và được ba má để sẳn bộ đồ mới cho ngày mai mặc đi chơi.
Đêm 30 má lo sẳn một dĩa trái cây “Cầu, Dừa, Đủ, xoài(Xài)”và một bình cấm bông vạn thọ. Đúng 12 giờ khuya, phía bên nhà thờ Tin Lành giựt chuông tinh toong. Ngôi chùa Phật phía bên sông đánh trống, bổ chuông in ỏi. Má lâm râm khấn vái trước bàn thờ đặt trước sân. Ba đốt dây pháo đỏ treo trên nhánh cây trước nhà, châm ngòi nổ đì đùng…Cả xóm chợ đâu đâu cũng đì đùn tiếng pháo.Tụi con nít chạy hết nhà nầy qua nhà khác lượm pháo lép hoặc chưa nổ kip bỏ vào túi áo…Có đứa vô ý bỏ vô cái pháo còn đang cháy ngòi, pháo nổ làm cháy áo, phỏng bụng.
Mùi Tết, mùi nhớ quê hương. Mấy chục năm rồi xa xứ. Khi hết tháng 1 mùa Đông còn đang lạnh, máy sưởi trong nhà chạy suốt đêm ngày. Căn nhà trống hoe.Vợ chồng còn tất bậc với công việc ở hảng xưởng. Con cái thì đi học….Đến cận ngày Tết Ta thì mới chạy ra chợ mua bánh chưng bánh tét và vài chậu bông đem về chưng bàn thờ. Chuẩn bị nấu vài món ăn truyền thống như thịt kho, dưa giá…Mùi vị ngày Tết không còn …chỉ còn là nỗi hoài nhớ…Khi qua đêm trừ tịch, hai vợ chồng ngồi nhắc chuyện ngày xưa. Đêm 30 đi qua…Ngày mai lại tiếp tục đi làm, con cái đi học. Bàn thờ cúng cơm ông bà chỉ là cái bằng chứng để lại với khói nhang thơm nhẹ…Mấy đứa nhỏ còn cằn nhằn “Ba má đốt nhang nên mở cửa… Tụi nhỏ sợ khói nhang làm ngộp thở và hôi nhà…Kêu tụi nó khấn vái trước bà thờ ông bà thì tụi nó chỉ đốt một cây nhang, chấp tay xá xá cho qua việc. Có khi chúng đi làm, đi học thì chỉ hai vợ chồng dọn bàn cúng lạy…mà cũng chỉ nán lại trước bàn thờ vài phút rồi đi lo công việc khác.
Người lớn thì cố giữ lại truyền thống Tết được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu.Còn tụi nhỏ thì…khó quá! Tôi đâm nghĩ “Khi đám già cuốn gói về đất hết thì chắc tụi nó cũng quên cái vụ Tết nhứt nầy “Thật ra thì tụi nhỏ đâu có cái mùi Tết như mình có hồi từ thuở nhỏ đế mà nhớ…!
HTH

Monday, April 22, 2024

MÙI NHỚ

 



MÙI NHỚ


      Tôi mường tượng những ngày Xuân năm xưa qua trí nhớ. Mùa Xuân của một thời tuổi trẻ đã qua với mái tóc hớt cua, một cái quần cụt, một cái sơ mi ngắn tay và một đôi guốc gổ mới. Cái không khí mùa Xuân lúc đó sao mà vui vẻ quá chừng. Hương vị mùa Xuân sao mà ngây ngất quá chừng…  Trước ngày Tết cả hơn tuần lể má lo ngâm bột, phơi lá chuẩn bị gói bánh tét, bánh ích.

        Tôi quanh quẩn giúp má trong từng công việc để hoàn thành những chiếc bánh luộc xong đem treo trên dàn bếp. Những đôi bánh tét nống hổi còn bốc khói hòa lẩn mùi lá chuối bị luột trở màu nâu đậm thơm thơm…
        Gần ngày 30, tôi phụ má đánh bột để làm bánh bông lang. Hồi đó không có máy đánh trứng, đánh bột như bây giờ.Trứng được đổ vào cái diệm to (giống như cái thao nhôm nhưng làm bằng đất nung), rồi dung một loại dụng cụ đánh bột thô sơ, đó là cái thanh gổ tròn có đôi cánh quạt phía dưới.Thanh gổ được kiềm giử bởi cái khung , đặt trên cái diệm. Hai chân kềm giử cái diệm. Hai tay kéo tới, kéo lui sợi dây quấn quanh thân gổ đôi vòng làm cánh quạt xuây trở, đánh vào những quả lồng trứng. Đánh cho tới khi trứng nổi phồng. Đổ bột vào rồi đánh tiếp. Công việc nầy lúc tôi chưa làm được má tự làm lấy. Đến khi đủ sức, tôi phụ giúp má công đoạn nầy. Đó là công việc khá mệt với mồ hôi đổ ra dầm dề. Đổi lấy cái mệt nầy, khi ngồi bên má để xem má nướng bánh bông lang. Tôi chờ những mẫu bánh hơi quá lửa. Má để sang một bên.Tôi vồ lầy cái bánh nống hổivới mùi thơm phức. Đưa vào miệng nhai cái bánh nống hổi, deo dẻo, thơm thơm… thật khoái khẩu vô cùng….
         Ngày 30 Tết cả nhà quần tựu. Má kêu tụi tôi đi tắm rửa và mặc đồ mới. Má dặn năm mới phải vui cười để trọn năm được an lành, thân thiện.
        Đêm 30 má bày sẵn một bàn thờ cúng trời đất bên ngoài trước cửa cái. Ba chuẩn bị một dây pháo dài.
         Giao thừa đến ba má đánh thức anh em chúng tôi cùng ra bàn thờ cúng vái trời đất.
         Năm mới về. Đúng 12 giờ khuya.Ngôi chùa bên kia sông đánh trống chiêng inh ỏi. Ba châm ngòi dây pháo nổ giòn tan. Anh em tụi tôi chạy  ra sân nhặt những thanh pháo lép. Cả xóm chợ pháo nổ vang lừng. Xác pháo đỏ vung vãi ngoài sân. Khói lan tỏa cả một hai khu phố hai bên nhà lồng chợ.
         Mùa Xuân về với mùi hương trầm nhang khói, với mùi pháo nổ vang vang, với hương vị bánh Tết, với hạt dưa đỏ môi. Với phong bao đỏ lì xì, với bài cào, bầu cua cá cọp.
         Suốt một thời gian dài tha hương.Tôi cảm nhớ hương vị mùa Xuân quê nhà như vậy. Tôi mong ước có ngày về mái nhà xưa. Tôi háo hức cho ngày quay về chốn cũ để tìm lại dư hương. Nhưng lúc quay về …Tất cả đã trôi mất. Căn nhà ba má bây giờ trống vắng, quạnh hiu. Ba má đã qua đời. Anh em tôi bị phân tán tứ phương. Đêm Giao thừa trôi qua lặng lẻ.Chỉ nghe tiếng con tắc kè kêu đâu đó ở một góc nhà.Tôi thờ thẩn nhìn từng nơi trong căn nhà cũ trong đêm trừ tịch. Tôi đốt nhúm nhang đứng trước bàn thờ ông bà nội và ba má.  Nước mắt tôi ứa trào. Bây giờ tôi đang nuốt mùi mặn của nước mắt. Nước mắt chảy ra, ẩn chứa biết bao thăng trằm cơ khổ của cuộc đời tôi đã trôi qua mấy chục năm…! Hơn 40 năm rồi đó…!

DIEU RU TREN VONG 001

MÙA NHỚ MẸ

 

Mùa Nhớ Mẹ

 

Mỗi mùa Thu động vòm trời

Mây veo xanh ngọn gió… hơi lạnh vừa

Động lòng nhớ Mẹ thuở xưa

Một đời Mẹ khổ nắng mưa Mẹ dầm

Mẹ sờn vai áo rách lưng

No đầy vải lụa, gót son con đàn

Nhánh riêng mỗi đứa rời hàng

Cõi già mẹ nhúm nỗi trông, nỗi chờ

Cõi về nguồn cội ban sơ

Cõi thiên thu Mẹ…cõi mờ ngả vong

Mỗi mùa nhớ Mẹ…. Vu Lan

Cày hoa màu trắng…hai hàng lệ rơi…!




LỜI MẸ RU 

“Con đi gần hết cuộc đời

Mà chưa qua hết những lời mẹ ru”

Con ngồi nhặt lá mùa thu

Không sao đếm được nhân từ mẹ ban

Đưa đời con khắp thế gian

Làm người nhân nghĩa không mang hận thù

Mẹ à ơi nhớ tiếng mẹ ru.

Nghe trong tiếng gió vi vu ngoài trời

Như nghe tiếng mẹ à ơi.

Dỗ con qua mấy chặng đời trần ai

Giờ con cạn đuối tháng ngày

Nhớ lời ru mẹ ngọt bùi như xưa

Dù (ơ…) đời tóc trắng sang mùa

Con như đứa trẻ dợi chờ tiếng ru

 



 

 

MẸ

 


  MẸ-

 

Ba năm mẹ ẫm, mẹ bồng.

Hớp từng giọt sữa lớn hồng thịt da.

Mẹ ru giấc ngủ thật thà.

Nuôi hồn con lớn bao la tình người

HƯƠNG NHỚ

               Kính dâng hương hồn má.

 Thưở nhỏ hay nép mình bên má

Mỗi lần ba la mắng con hư

Vòng tay má đón con che chở

Những làn roi nhè nhẹ đánh nư

 

Hương tóc má thơm mùi bồ kết

Vừa mới gội còn thấm áo vai

Con khẻ liếc nhìn lên tóc má

Một vừng đen thẫm rẻ đường ngôi

 

Tóc má tháng ngày soi ánh nắng

Cơ cực nuôi con tóc úa màu

Những sợi hoe vàng đầu chót tóc

Từng mấy gian nan má gánh vào

 

Ba năm thêm đứa con nối gót

Chín đứa bòn hơi sức má gầy

Hương tóc một mùi thơm bồ kết

Thấm hồn mỗi đứa một bầu thương

 

Con lớn vào đời làm lính trận

Xa má những năm tháng phiêu bồng

Mỗi bận có về thăm làng xóm

Con ghiền hương tóc má gần con

 

Rồi cuộc thăng trầm đau vận nước

Tù tội con đành gảy súng gươm!

Lưu đày rừng lạnh U Minh vắng

Lặn lội đường xa má đến thăm

 

Nhìn tóc mẹ giờ đầy đớm bạc

Đôi mắt má buồn thương nhớ con

Áp vào hương tóc con hỏi má

Má ơi! Hương tóc cũ không còn

Những giọt mồ hôi đường xa đến

Hương nào xót mặn má tìm con

Vạt áo ướt đầy mồ hôi chảy

Hương bay chắc má lắm mõi mòn

 

Má ơi! Giờ cách xa viễn xứ

Má về thiên cổ bóng hạc xa

Mộ lạnh bên kia bờ quê cũ

Bồi hồi con nhớ tóc hương xưa

 

 (Ngày mẹ năm 2011)


 


NHỚ NGHÈO

Nhánh củi đưa ngọn lửa nung

Cái ơ nồi đất thơm lừng cá kho

Chiếc đủa xoây trở trong ơ

Mùi thơm hành tỏi trộn vừa mùi quê

Có hương tóc mẹ gội tro

Sau lưng áo ướt …tuổi thơ quấn hồn

Cái thời mùi mẩn nghèo trơn

Chan canh một…lùa miếng cơm mặn mòi

Bên nây ngồi nhớ một thời

Buồn so đôi đủa…buồn ơi! Nhớ nghèo…!

NHÚM TÓC CÒN LẠI CỦA MÁ






 NHÚM TÓC CÒN LẠI CỦA MÁ

              Kính dâng hương hồn má.

       Má tôi, người mẹ miền đất giồng. Tôi nói như vậy là vì vùng đất nơi má được sinh ra, lớn lên cho đến khi có chồng con và đến cuối đời vẫn ở đây: Miền đất giồng. Gọi là miền đất giồng vì vùng đất ở đây là vùng ven biển. Qua sự bồi đắp của nhiều năm tháng, những con giồng hình cong như lưỡi sóng, cộng với sự lắng đọng của dòng Cửu Long từ vùng sâu chảy về, gặp sức dội của áp lực biển Đông bẻ ngoặt, chia nhánh chằng chịt khắp một vùng rộng mênh mông. Vùng đồng bằng Sông Cửu Long được thành hình qua nhiều năm tháng. Một cánh đồng Nam Bộ phì nhiêu định hình từ bên trong, ăn dần ra với những con giồng bao giáp biển. Những loại cây rễ thân như mấm, vẹt, tràm, ráng, bần…giữ phù sa và cát biển làm nên những cù lao, cồn, láng, bãi…dài suốt từ Cà Mau, Trà Cú, Long Toàn, Cầu Ngang…. Vùng đất ngày xưa “Chim kêu, vượn hú” dần dần được di dân từ miền Bắc, Trung, cả những di dân từ Trung Hoa đi qua ngõ biển tấp vào, cộng lại với dân bản địa Cao Miên, quần tựu thành nhóm dân trộn hoà từ lâu đời, thành một vùng cá biệt: Dân Nam Bộ.

TẬP THƠ "THẤT BÁT BỂ DÂU": TRƯỜNG CA ĐỜI THA HƯƠNG

TẬP THƠ "THẤT BÁT BỂ DÂU": TRƯỜNG CA ĐỜI THA HƯƠNG :   TRƯỜNG CA ĐỜI THA HƯƠNG Tha hương hề! tha hương! Rời cố xứ Sau ngày tàn cu...