Mùa Nhớ Mẹ
Mỗi mùa Thu động vòm trời
Mây
veo xanh ngọn gió… hơi lạnh vừa
Động
lòng nhớ Mẹ thuở xưa
Một
đời Mẹ khổ nắng mưa Mẹ dầm
Mẹ
sờn vai áo rách lưng
No
đầy vải lụa, gót son con đàn
Nhánh
riêng mỗi đứa rời hàng
Cõi
già mẹ nhúm nỗi trông, nỗi chờ
Cõi
về nguồn cội ban sơ
Cõi
thiên thu Mẹ…cõi mờ ngả vong
Mỗi
mùa nhớ Mẹ…. Vu Lan
Cày
hoa màu trắng…hai hàng lệ rơi…!
LỜI MẸ RU
“Con đi gần hết cuộc đời
Mà chưa qua hết những lời mẹ ru”
Con ngồi nhặt lá mùa thu
Không sao đếm được nhân từ mẹ ban
Đưa đời con khắp thế gian
Làm người nhân nghĩa không mang hận thù
Mẹ à ơi nhớ tiếng mẹ ru.
Nghe trong tiếng gió vi vu ngoài trời
Như nghe tiếng mẹ à ơi.
Dỗ con qua mấy chặng đời trần ai
Giờ con cạn đuối tháng ngày
Nhớ lời ru mẹ ngọt bùi như xưa
Dù (ơ…) đời tóc trắng sang mùa
Con như đứa trẻ dợi chờ tiếng ru

No comments:
Post a Comment